Tin nóng:

[Xã hội] Bác sĩ bật khóc cùng thân nhân bệnh nhi mắc sởi 10:25:51 - 24/04/2014  |     [Hình Sự] Tranh luận về kiến nghị điều chỉnh án với Dương Chí Dũng và đồng phạm 08:51:32 - 24/04/2014  |     [Thế giới] Nạn nhân vụ Sewol không có nơi ẩn náu trong thân tàu 08:00:11 - 24/04/2014  |     [Kinh tế] EVN và Petrolimex phải công khai thu nhập hàng tháng của lãnh đạo 07:36:48 - 24/04/2014  |     [Văn hóa] Công bố danh sách 10 người phụ nữ đẹp nhất thế giới 2014 07:14:57 - 24/04/2014  |     [Thế giới] Nga: Sẽ đáp trả nếu lợi ích tại Ukraine bị tấn công 07:05:51 - 24/04/2014  |     [Xã hội] "Ngoại cảm" Hà Nam: Xác chị Huyền bị đốt ở bệnh viện? 06:56:51 - 24/04/2014  |     [Kinh tế] Vợ Dương Chí Dũng gom 15 tỷ: Cứu chồng, lo cho tình địch 06:53:01 - 24/04/2014  |     [Xã hội] Thủ tướng chỉ đạo: Dập tắt dịch sởi càng sớm càng tốt 06:44:25 - 24/04/2014  |     [Xã hội] An Giang: gần 200 nhà sập, tốc mái do lốc xoáy 06:37:03 - 24/04/2014


Cách chữa bệnh kỳ la của cô Chanh Vĩnh Phúc

Cập nhật 10:53:43 - 30/10/2010

TiếngAnh123.Com – giúp bạn giỏi tiếng Anh – Học online 24/7 – thú vị & hiệu quả.
"Đổ xô" mua iPad Mini, iPad 2,3,4 giá rẻ: 6 Triệu, iPhone 5: 9 triệu- Mua Trả góp 0%
Khóa ôn thi Đại học cam kết đầu ra - Học thử miễn phí!
Docbao.com.vn
Chỉ cần nhìn bệnh nhân là có thể chẩn đoán được bệnh. Thuốc chữa bệnh gì cũng chỉ có một loại và dặn người bệnh cho thêm lá ổi, lá tre vào thang thuốc đó... Đó là cách chữa bệnh không giống ai của "tiên cô" Phan Thị Chanh (Thanh Vân, Tam Dương, Vĩnh Phúc).

Đến đầu làng Viên Du, hỏi thăm vào nhà cô Chanh chữa bệnh, người dân bảo ngay: Vào trong làng, thấy chỗ nào có nhiều ô tô, xe máy dựng trước cổng là nhà cô Chanh đấy. Giờ mọi người đang tập trung để nghe cô hát. Nếu anh muốn chữa bệnh cho người nhà cần phải đưa đến trực tiếp cô mới cắt thuốc.

Làm gì cũng hơn người

Ở cái xóm nghèo Viên Du, từ đứa trẻ con đến các cụ già móm mém... nhiều người tôn cô Chanh là bậc "thánh sống".
 

Theo họ, cô Chanh chữa bệnh tài lắm. Thời con gái, cô Chanh được nhiều người biết đến bởi sức khoẻ phi thường, làm việc như một cái máy. Cắt cỏ, mò cua, bắt ốc cô đều nhất làng.
 

Chân dung cô Chanh.


Chị Đỗ Thị Nhung bảo, nhà em ở gần nhà cô nên em lạ gì đâu. Trước đây, ở làng này chưa có nhà nào nghèo như nhà cô ấy, cả gia đình chui rúc trong ngôi nhà lụp xụp. Vì nghèo đói, nên nhà cô làm nhiều ruộng lắm. Bố mẹ cô Chanh không được khoẻ mạnh, các em thì còn nhỏ nên mọi việc trong nhà đều do cô ấy gánh vác. Đi cấy lúa cô Chanh phải chấp mấy người. Một buổi sáng cô có thể cấy được 2 sào lúa, nhìn trên bờ cứ như là máy đang cấy. Ngày đó cô cũng chỉ làm ruộng bình thường, nhưng làm gì cũng tài hơn người khác.

Mọi người trong làng đều kinh ngạc bởi cô Chanh dãi nắng, dầm mưa nhưng hiếm khi thấy cô phải uống một viên thuốc nào. Ngược lại cô còn bảo, ngồi không một chỗ chân tay buồn bực lắm...

Đã chữa bệnh cho 72 nghìn người?

Cô Chanh than thở: Đã 13 năm chữa bệnh cho người dân, tôi chưa được ngon giấc ngày nào, bệnh nhân của tôi đã lên đến 72 nghìn người. Không chỉ trong vùng này mà đã lan ra cả nước ngoài nữa. Thế nên tôi không muốn tiếp nhận thêm bệnh nhân nữa. Tôi từ bé đến bây giờ chả biết cúng, mà cũng chả biết xem bói cho ai, chỉ đếm 1, 2, 3 bắt tay mọi người thôi. Theo cô Chanh, khi cô bắt tay với ai đó, bàn tay của cô sẽ truyền năng lượng cho họ.

Năng lượng đó có thể chữa bệnh, có thể tránh được những điều không hay đến với người đó. Tuy nhiên, không phải ai bắt tay cô Chanh cũng khỏi bệnh, mà người đó phải "hợp sóng" với cô và có cái tâm tốt.

9h sáng, chúng tôi đã thấy người bệnh nhốn nháo, xô đẩy nhau để vào bàn đăng ký lấy thuốc. Bệnh nhân chủ yếu đến từ xa, trong huyện có, trong tỉnh có, ngoài tỉnh có. Họ điền tên vào danh sách, nhận thuốc và đặt tiền lên bàn thờ. Cô Chanh bảo, cô chỉ chữa bệnh vào buổi sáng. Buổi chiều cô phải đi lên rừng hái thuốc. Tối về cô lại đi bộ lên Tam Đảo, Đền Hùng để hít thở khí trời lấy năng lượng, để lấy lại một phần năng lượng đã tiêu hao sau khi làm việc. Mỗi bữa cơm cô có thể ăn hết 2 cân thịt lợn và 12 bát cơm.

Hát... chữa bệnh
 

Cô Chanh đang hát để chữa bệnh.


Hai tay cầm 4 túi thuốc, đang bỏ vào bao tải để buộc lên xe, chị Dung (Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc) bảo, hôm nay cô Chanh đã hát cho mọi người nghe để chữa bệnh. Hát 7 bài, bằng uống thuốc 6 tháng. Ngày nhỏ chị Dung bị cảm gió, biến chứng rồi miệng cứ méo xệch, mắt lờ mờ, nên mỗi lần ăn uống, hay quan sát rất khó khăn. Chị đã xuống Hà Nội nhờ các bác sĩ châm cứu, nhưng vẫn không khỏi.

Chị Dung cho biết: Tôi đã uống thuốc của cô Chanh 5 năm nay, miệng chưa trở lại bình thường nhưng đã mềm và dễ chịu hơn. Mỗi tháng 1 lần tôi lại đến nhà cô Chanh để lấy thuốc. Cô Chanh chữa nhiều loại bệnh cho mọi người, nhưng thang thuốc chỉ khác nhau ở cái lá cho thêm vào. Có người thì cô dặn cho thêm lá bưởi, người thì dặn cho thêm lá khế vào thang thuốc. Hằng tháng, cô Chanh cho các lá thang khác nhau. Có người theo cô Chanh chữa trị hơn 10 năm rồi. Khỏi hay không thì chưa biết, nhưng họ tin cô ấy lắm. Cô đã nhận chữa thì phải kiên trì uống thuốc, dần sẽ khỏi.

Chị Dung ước tính mỗi ngày uống hết 1/2 thang thuốc hết 1.500đ (3.000đ/thang - PV), 45.000đ/tháng. Một năm chỉ hết gần 500.000đ tiền thuốc, tính ra không bằng một lần đến khám ở các bệnh viện.

Có lẽ vì thế, khi lấy thuốc của cô Chanh các bệnh nhân cứ tự động đặt tiền lên bàn thờ. Theo quan sát của phóng viên, một buổi sáng có tới hơn 100 người đến lấy thuốc, mỗi người đến lấy thuốc từ 1 - 2 tháng là cô Chanh đã có bạc triệu mỗi ngày.

Lãnh đạo xã công nhận?

Ông Đỗ Tiến Độ, bí thư Đảng ủy xã Thanh Vân cho biết, các bài thuốc của cô Chanh không phải gia truyền, cô không qua đào tạo trường lớp nào. Cách đây khoảng 10 năm về trước cô phát bệnh lên cơn điên dại, rồi sinh ra chữa bệnh. Thuốc của cô chủ yếu là các lá cây hái ban đêm ở các đình chùa. Chúng tôi cũng không biết từ đâu cô biết chữa bệnh như thế. Cách đây khoảng 4 năm có đoàn thanh tra y tế huyện về kiểm tra, yêu cầu cô Chanh không chữa bệnh nữa vì cô không có bằng cấp, chứng chỉ hành nghề y dược. Từ đó cũng không thấy cơ quan chức năng về kiểm tra nữa.
 

Mọi người xếp hàng khám bệnh.


Cũng theo ông Độ, gần đây cô Chanh còn hát và tặng ảnh chân dung của mình cho người bệnh. Địa phương cấm không được, chỉ nhắc nhở đừng làm cái gì quá, mọi người tìm đến đông sẽ không tốt. Chúng tôi thấy đây là vấn đề nhạy cảm nên nhiều khi địa phương rất khó giải quyết. Trước đây, nhà cô Chanh nghèo, trong nhà chả có gì, nhưng từ khi chữa bệnh, ngoài ngôi nhà 3 tầng khang trang trong xóm. Cô còn có 2 ngôi biệt thự trên chùa Hà Tiên (Vĩnh Yên).

Ông Độ bảo, cô Chanh chữa cho những ai thì không biết, còn trường hợp này tôi được chứng kiến cô đã chữa khỏi cho người chị họ tôi. Bà Đỗ Thị Chất (Phúc Lai, Thanh Văn) bị ung thư đại tràng. Bà có người nhà là giáo sư ở Bệnh viện Bạch Mai. Con trai, con dâu đều làm việc ở Hà Nội. Bà Chất ốm đã lâu, sức khoẻ yếu không thể mổ được nên Bệnh viện K trả về. Mọi người trong gia đình đã tuyệt vọng, chỉ còn nước đưa bà về quê lo hậu sự. Một năm trời bà Chất nằm một chỗ, mọi sinh hoạt nhờ người thân giúp đỡ. Mỗi bữa bà chỉ hớp được vài thìa nước dưa. Dù mọi người trong gia đình phản đối, nhưng thấy bà Chất nguy kịch, chồng bà đánh liều sang nhờ cô Chanh chữa. Cô Chanh đã nhận chữa cho bà Chất bằng "phương pháp" bắt tay, cắt thuốc và hát cho nghe. Giờ bà Chất đã ăn được lưng cơm, đi thả trâu và quét sân được. Tôi cho rằng, dùng thuốc của cô Chanh chưa thể khỏi hẳn được mà chỉ có thể kéo dài sự sống của người bệnh. Những điều lạ lùng này rất cần cơ quan chức năng tìm hiểu để làm rõ.

Thực hiện: / Nguồn: Khoa Học & Đời Sống




BÌNH LUẬN

   

NỘI DUNG BÌNH LUẬN

TIN TIÊU ĐIỂM

Bác sĩ bật khóc cùng thân nhân bệnh nhi mắc sởi10:25:51 - 24/04/2014

Đứng giữa phòng cấp cứu, một người nhà bệnh nhân òa khóc nức nở, như một “hiệu ứng dây chuyền”, những người còn lại đều nghẹn ngào, khiến các bác sĩ cũng bật khóc khi những nhịp thở các con cứ chậm dần rồi tắt lịm…